Giả như
- xunphamblog
- Oct 8, 2021
- 3 min read
Giả như anh ngồi ở vị trí đấy.
Giả như anh là người mỉm cười với em giây phút đấy.
Giả như anh quàng ôm eo em và hướng về phía ống kính này.
Giả như anh đã là người đi về cùng em.
Giả như …
Giả như … anh yêu em nhiều hơn.
Giả như … em yêu anh ít hơn.

Em đã luôn ước rằng anh sẽ là người nhẹ nhàng ôm em mỗi tối, sẽ là người thức dậy cùng em mỗi sáng, và cùng em trải qua những ngày rất chi thường trực. Ôi nhưng không, thật chẳng biết phải đợi đến khi nào?
Nếu được phép xóa đi một miền ký ức, em xin xóa những ngày có anh, để mình lại được trở lại như trước, không hề khoảng cách, không hề rạn nứt.
Xa anh rồi em tự xa đọa vào nhiều thứ. Cũng chẳng hiểu vì sao em tự mình làm như vậy. Suốt một khoảng dài u ám, lại chính anh là người kéo em ra mặc dù anh đã chẳng làm gì cả - chỉ xuất hiện. Thật may mắn biết bao!
Hay chả nhẽ:
Em chỉ tử tế khi ở bên anh???
Anh chưa từng nói ba từ: anh yêu em, hay đơn giản là: anh thích em. Nên khi xa nhau, anh cũng chỉ nói rằng mình nên dừng lại chứ không phải là: chia tay em nhé. Anh và em chẳng khiến đối phương thất vọng mà cũng chẳng làm đối phương được viên mãn. Anh là người nói chia tay nhưng em lại là người kết thúc, vì em - đã không níu tay anh lại.
Nay ngang qua phố có ai đó bật bài hát này, em bất giác lòng chợt nhớ tới anh. Tự hỏi thầm không biết anh đã ở đâu trong những ngày tháng 3 này?
Với anh, em có thể là người a. Còn với em, anh là mãi mãi. Vì đã yêu thì chẳng có gì gọi là cũ cả, có yêu nhau trong thời gian dài hay trong một khoảnh khắc ngắn ngủi thì cả hai cũng đã từng coi nhau là cả thế giới mà mình có. Em có nên cố gắng thêm một chút. Nhưng liệu rằng sự cố gắng từ em có là điều anh mong đợi, hay nó chỉ gây ra những sự rắc rối, cùng ánh mắt và sự mệt mỏi của anh?
Khi không anh bên cạnh, trái tim em đã buộc phải gồng lên rất rất nhiều lần. Không biết khi xa em, anh đã như thế nào, nhưng em thật sự mong anh cũng đã từng như em – để em biết được anh cũng đã từng thực sự yêu em. Ngày mà anh quay lưng bước đi, cả thế giới trong em dường như sụp đổ. Cảm giác hụt hẫng, bàng hoàng, bấp bênh bao vây em nhiều ngày. Em không nghĩ ngày anh đi là một ngày tồi tệ với em đến vậy.
Đồng ý, chấp nhận buông tay. Em không còn sự lựa chọn nào khác cho riêng mình. Nhiều ngày không anh em đắm chìm trong sự trống vắng, cô độc và một màu đen tối. Có lẽ nói ra như thế, một số người bảo em ba hoa, nói quá nhưng chí ít vẫn có những tâm hồn đồng điệu và cảm thông cho tâm trạng của em. Và anh thì không nằm trong số đó - anh vẫn là anh, vẫn nhẹ nhàng, tình cảm, vui tươi và kề vai bên những người bạn. Em cũng chẳng biết phải làm sao để khỏa lấp những điều tồi tệ đến nao lòng như thế. Em cố gắng thay đổi bản thân, cố làm đủ mọi cách để giết đi cái thời gian không anh khủng khiếp.
Âu cũng một năm đã đi qua, và một năm tiếp theo lại chuẩn bị tới. Ai cũng có những tổn thương của tuổi trẻ. Chỉ đến khi cách xa mới thấy được sự tổn thương ấy cũng có những dư vị ngọt ngào!
Hanoi, 22/ 04/ 2018



Comments