Ngừng so sánh
- xunphamblog
- Oct 8, 2021
- 3 min read
Tớ cá đây là một trong những điều chắc chắn đã từng xảy ra với cuộc sống của các cậu và cả của tớ nữa. Chắc chắn đã không dưới một lần chúng mình từng nhìn dòng người qua lại mà khao khát hình dáng một cô gái sành điệu nào đó, vô tình ước ao mái tóc suối mơ của một nhân vật lạ, vô tình nhìn vào người khác mà thèm muốn, vô tình làm tổn thương bản thân khi lấy một ai đó để làm một phép so sánh thật kỳ cục. Điều này sẽ dẫn đến ít nhất hai hệ quả phổ biến. Hoặc các cậu sẽ lấy đó làm niềm hãnh diện vì các cậu có sự tự hào về bản thân. Nhưng cũng hoặc là các cậu sẽ tự ti sâu sắc khi đột nhiên nhận ra sự thua thiệt của mình. Một lẽ tự nhiên khi các cậu tự đánh giá thấp bản thân và đưa những chuẩn mực ở một xó xỉnh nào đó mà áp lên mình. Ai, đâu, cái gì, tại sao... Lý do nào để những người đó được đem ra để so sánh và phân tích? Lý do nào để các cậu nghĩ tất cả đều giống nhau mà so sánh hơn thua? "Cậu sống cho ai?" Và "Cuộc sống này là của ai?" Câu trả lời đương nhiên là: " Cuộc sống này là của các cậu". Giờ thì chúng mình có thể ngưng so sánh bản thân được rồi chứ. Các cậu không phải là họ. Họ cũng đâu phải là các cậu. Chúng mình là những cá thể biệt lập. Cậu là duy nhất và tớ cũng là duy nhất. Albert Einstein từng nói: "Mỗi người bẩm sinh vốn là thiên tài, nhưng nếu bạn xét đoán một con cá bằng khả năng bơi lội, thì nó sẽ hoài phí cả đời với ý nghĩ rằng nó là một chú cá ngu ngốc". Suy cho cùng thì tất cả những so sánh ấy đều chỉ là những ý kiến cá nhân. Mà đã là cá nhân thì không được coi là chuẩn mực.

Sẽ chẳng có phép so sánh nào là hoàn chỉnh khi nói về bất kỳ một người nào hết. Mọi so sánh đều khập khiễng. Thế giới quan khác nhau, môi trường sống khác nhau, tạo nên cách tư duy khác nhau và con người khác nhau. Chỉ cần có một niềm tin, dù có chậm nhưng chắc chắn sẽ trở nên tốt đẹp hơn, là được. Nhắm mắt lại và tưởng tượng chúng mình chỉ có một cuộc đời mà thôi, dài ngắn thế nào, chông gai ra sao – chỉ phụ thuộc vào cách nhìn nhận của chính chúng mình. Vì cuộc đời là một cuộc hành trình chứ không phải là một cuộc đua. Và nếu cố tình coi nó là một cuộc đua, thì đó cũng phải là cuộc đua đường dài hay cuộc đua marathon chứ không phải chỉ là một cuộc đua trong cự ly 100 mét. Đối với những cuộc đua đó, việc cạnh tranh ngay từ vạch xuất phát thực sự không quan trọng, thậm chí thành tích của nửa đầu chặng đua cũng không quá quan trọng. Vì marathon đòi hỏi vận động viên phải có thể lực dẻo dai, tính kiên nhẫn, phối hợp toàn diện và khả năng ứng phó linh hoạt trong suốt chặng đua. Những người sốt sắng mong đạt được thành tích tốt, cố chạy thục mạng để dẫn đầu ngay từ lúc đầu chắc chắn sẽ mất dần thể lực giữa đường và không thể trở thành người chiến thắng chung cuộc. Chỉ có những vận động viên có sức khỏe dẻo dai, tố chất tâm lý ổn định, chiến thuật toàn diện, luôn bình tĩnh vững vàng mới có thể giành được chiến thắng. Và nụ cười sau cùng mới là nụ cười đẹp nhất.



Comments